bo chong nang dau truyen

Truyện 18+ bố chồng cưỡng ép nàng dâu sau nhà. Ông Bảy để sấp tiền lên bàn, bà Sên liếc nhìn. Bà đang cần một số tiền để lo thuốc men cho thằng con trai bệnh tật của bà. Thằng Quít từ nhỏ sinh ra bị bệnh não, nên khù khù khờ khờ chẳng làm được gì, quanh năm suốt Truyen Sex Bo Chong Nang Dau Nhat Ban Bạn thân của vợ liếc mắt mấy lần giờ được chịch - máy bay trẻ chatsex - tìm phi công trẻ - Em 2003 tập móc phun nước P2 - Tuoi6969. com List truyện Ngôn Tình Bố Chồng Nàng Dâu hay không thể bỏ qua. BXH truyện được độc giả tìm kiếm và yêu thích với cốt truyện mới lạ, hấp dẫn, gây cấn từ đầu đến cuối. Phần 1. Sáng sớm mỗi ngày, chồng Tâm đi làm, thói quen Tâm cũng dậy theo chăm lo công việc nhà, có khi đi làm thêm part time. Lúc ở nhà bố chồng nàng dâu luôn có dịp ra vào, trò chuyện cách thân mật thậm chí thật gần gũi, Tâm không ngờ bố chồng lại có tình ý với Tâm. Mùa Truyện Ngôn Tình Loạn Luân 18+ Bố Chồng Nàng Dâu. Công lái xe về đến nhà đã thấy xe của con trai ông đậu trước cửa. Công để xe cạnh xe của con, đi vòng ra cổng sau vào nhà. Vào những ngày nóng bức con trai và con dâu của ông thường đến bơi lội trong hồ sau nhà ông. model gamis untuk orang kurus agar terlihat gemuk. Đọc và xem phim truyện bố chồng cưỡng ép nàng dâu FULL PHIMTruyện 18+ bố chồng cưỡng ép nàng dâu sau nhà Ngọc “ờ” lên một tiếng ra vẻ hiểu ý rồi quay mặt vô tường để mặc ông Bảy đẩy đưa phía sau. Khu bước vào nhà miệng lẫm bẩm “hôm nay mưa bất chợt, đành phải về sớm thôi”. Rồi chàng gọi vợ – Mận…Mận. Không nghe tiếng trả lời chàng đi ra sau vườn vẫn không thấy thì trở vô nhà lại. Chàng bỗng nghe có tiếng rên khì khì đâu đó từ phía phòng ông Bảy. Chàng ngỡ là ông Bảy bị bệnh nên lo lắng chạy phòng. Sợ làm giật mình ông Bảy nên chàng rón rén mở hé cánh cửa buồng. Hỡi ơi, cảnh tượng trước mắt làm hai mắt chàng hoa lại. Tía của chàng đang làm cái chuyện con heo với vợ của chàng, miệng chàng há hốc kinh ngạc sự kiện đang diễn ra trước mắt. Không tin vào mắt mình, chàng nheo mắt lại rồi mở ra, vẫn cảnh tượng đó. Ông Bảy đẩy thiệt mạnh mấy cái sau cùng rồi ngưng lại để hưởng cái cảm giác tinh dịch chạy lên đầu khất phóng vô hậu môn của Mận. Gió thổi lạnh bên ngoài nhưng mồ hôi ông cứ nhễ nhại tuôn rơi trên lưng của Mận. Khu nhẹ nhàng khép cửa lại rồi chạy ra cửa băng qua khu đất trống. Chàng chạy nhanh như chưa bao giờ chạy nhanh như thế băng qua các mương rẩy, đồng ruộng gào thét với sấm chớp của Thần Thiên Lôi. Đêm hôm đó, đợi hoài không thấy Khu về, Mận lo lắng vô cùng, nàng cứ ra vô ngoài ngạch cửa để trông ngóng. Mưa càng đổ nặng hạt. Sấm chớp liên hồi càng làm cho Mận hồi hợp lo sợ. Cơn đau tim của nàng như đang trở cơn. Nàng một tay vịnh lấy ngực một tay cầm nón lá đi xuyên qua gió mưa tầm tả để đi kiếm Khu. Tiếng chim hót líu lo trên cành đánh thức Mận dậy nàng thấy trong người lạnh vô cùng. Mở mắt nhìn chung quanh, nàng thấy mình đang nằm trên giường trong căn phòng quen thuộc. Nàng thấy ngay góc phòng vẫn một cái lỗ nhỏ trên nóc. Nàng nhỏm người dậy nhưng toàn thân yếu ớt không có một chút sức lực nào. Nàng cố gắng xoay đầu ra ngoài thì thấy Khu đang lui cui làm gì đó. Nàng cảm thấy an tâm hơn. – Tỉnh rồi hả – Khu lên tiếng khi nghe thấy tiếng động của Mận. Nàng nhìn Khu cười một nụ cười yếu ớt nhưng chứa đầy tình cảm. – Em dậy đi anh có nấu cháo rồi nè, ăn đi rồi uống chén thuốc này. Khu nói xong thì quay lưng bỏ đi làm Mận nhìn theo ngẫn ngơ chẳng hiểu gì. Mấy ngày trôi qua, ngày nào Khu cũng săn sóc Mận tận tình nhưng lúc nào chàng cũng lộ một nét mặt lạnh lùng đối với Mận. Mận bỗng nhiên thấy buồn vô cùng, nên tìm cách hỏi cho ra lẽ. – À, có gì đâu anh đâu có chiện gì đâu. Mấy đêm trước sợ lúa bị ngập nước nên anh phải thức canh đê, lúc gần sáng trở về thấy em nằm vất vưỡng bên cây xoài nên khiên em về đây. -Khu phân trần. – Nhưng sao mặt anh có vẻ lạnh lùng. Mận hỏi han. – Tại mặt anh lúc nào cũng vậy. Mận dò sét ở Khu nhưng chẳng được gì. Sau khi Mận lành bệnh thì Khu đã có lý do lẫn trốn nàng, lẫn trốn cái sự đau khổ mà ngày ngày chàng phải gặp trước mắ. Chàng sáng sớm ra đi đến tối mịt mới về, bỏ luôn cả giờ ăn trưa như thường lệ. Ông Bảy được dịp nên càng hoành hành. Hễ ông thích là cứ gọi Mận vào phòng để mà ông gọi là trị bệnh. Lúc đầu Mận cũng như thường lệ làm theo, nhưng trong lòng nàng không được vui vì Khu cứ tránh né nàng hoài. Nàng buồn bã nên chẳng muốn cho ông Bảy chữa bệnh cho nàng nữa. – Thôi tía ơi, anh Khu ảnh… con cũng chẳng muốn lành bệnh nữa làm gì. Ảnh có vẻ lạnh lùng quá. – Nhưng có bệnh thì phải chữa chứ – ông Bảy nói. – Thôi con không muốn chữa nữa. Ông Bảy thấy dùng cái kế chữa bệnh không còn hưũ hiệu nữa thì ổng định ra tay dùng vũ lực. – Tía nói thì con phải nghe lời – Ông Bảy quát. Sẵn chẳng được vui trong lòng nàng chẳng trả lời đóng sầm cửa phòng rồi bỏ ra ngoài. Ông Bảy tức điên người lên, ổng xông ra cửa rượt theo Mận, ổng ôm ngang hông của Mận, Mận giảy dụa chống cự càng làm ông Bảy điên tiế. Ổng quật nàng nằm ngữa ra đất, tát cho nàng mấy cái tát tai, rồi đưa tay xé rách áo của Mận. Mận chẳng hiểu tại sao ông Bảy lại thô bạo như con thú đối với nàng. Ông Bảy tiếp tục đè nàng xuống, xé rách cái quần của đè lên mình Mận, ổng nghiêng người để vạch quần của ổng xuống rồi đút cái vật cứng ngắt đó vào người của Mận. Mận càng la lối chống cự thì ông Bảy càng làm dữ. Nàng thấy sợ hai cặp mắt của ông Bảy như muốn ăn tươi nuốt sống nàng vậy. Làm xong việc ông Bảy đứng dậy kéo quần lên mặc kệ Mận muốn làm gì thì làm rồi đi vào phòng đóng sầm cửa lại. Mận lồm cồm ngồi dậy quần áo rách bươm lê lết vô nhà tắm. Nhìn vào gương nàng thấy mặt bầm tím hết. Hai mắt thâm quần hốc hác, đầu tóc bù xù. Nàng khóc thảm thiết. Kể từ ngày Khu bỏ mặc tất cả, Mận trở thành nô lệ tình dục cho ông Bảy. Nếu bất cứ lúc nào ông Bảy hứng tình thì có thể đè Mận ra mà hành lạc với bất cứ nơi nào. Khi thì nhà bếp, khi thì nhà trên, nhà dưới, trên lầu, ngoài vườn, nhà tắm, thậm chí là nàng đang gánh nước như lần nọ. Nàng lom khom đổ thùng nước vào lu, ông Bảy lén ở phía sau tuột quần nàng xuống, đè nàng nằm úp lên mặt lu rồi giao hợp với nàng. Những lúc đầu nàng còn chống cự nhưng bị đánh đập quá nhiều nên sau đó chi đành nằm im chờ ông Bảy xuất tinh xong thì đứng dậy kéo quần lên và đi làm việc tiếp. Ba tháng trôi qua và cũng đúng một năm từ ngày nàng bước chân vào căn nhà này. Hôm đó vừa thức dậy, Mận xuống phòng ông Bảy ngỏ lời thưa với ông Bảy là nàng có ý định về thăm nhà 2 tuần để làm đám giỗ cho ba của nàng. Dù không muốn nhưng ông Bảy cũng phải bằng lòng với Mận vì ông đã có hứa với bà Sên là cho Mận về thăm ít nhất 1 lần trong một năm. Nếu điều đó không tiện cho ông và Mận thì bà sẽ lên thăm. Ông Bảy thà để Mận về thăm nhà còn hơn để bà Sên phải lên đây trong thấy cảnh nhà cửa điêu tàn của ổng. Khu đưa Mận về nhà, trên đường đi Khu chẳng nói một lời. Mận cảm thấy đau lòng lắm. Nàng đi được 1 cây số thì bỗng nhiên ngất xĩu. Khu hoãng hốt gọi tên nàng – Mận… mận… em cósao hông, anh hông tốt nên mới để cho em bị nông nỗi này. Mận… Mận ! Khu tỏ vẻ lo lắng cho nàng hết sức, chàng bứt một lá môn rồi phóng xuống mương mút một miếng nước lên vỗ vào trán của Mận cho nàng tỉnh. Một lát sau tỉnh dậy thấy Khu ôm mình trong tay, Mận bỗng nhiên ôm lấy ghì lấy cổ và hôn lên trán Khu một nụ hôn thật dài. Khu cảm động rơi nước mắt. Từ nhỏ tới lớn chàng chưa bao giờ rơi lệ. Mận kể hết cho Khu nghe về chuyện ông Bảy đánh đập và hành hạ nàng ra sao. Nhưng nàng kể một cách vô tư như không biết là ông Bảy hành hạ nàng theo kiểu nô lệ của tình dục. Nhưng Khu hiểu hết, chàng hiểu vợ mình là người thơ ngây trong trắng, nàng là nạn nhân còn ông Bảy là thủ phạm. Nhưng rồi sao chứ, chàng từ nhỏ là người nhu nhược yếu đuối, ngoài việc nghe lời cha mẹ thì chỉ biết làm ruộng ngoài ra thì chẳng biết gì khác. Khu đưa Mận về tới nhà bà Sên ăn một bữa cơm tối rồi từ giã trở về. – Má chăm sóc Mận giùm con, con cũng chưa định lên tỉnh mua lúa giống nhưng sẳn đưa em Mận về thăm má nên làm luôn thể, hai tuần sau con về sẽ ghé ngang rước Mận luôn. Nói xong thì Khu đi ngay. Bao nhiêu tháng gặp lại hai mẹ con tâm sự với nhau gần như suốt buổi. Nàng ôm thằng em khờ khạo trong tay mà tuôn nước mắt như mưa. – Má, chắc cả năm nay má khổ cực nhiều lắm. Con chẳng làm được điều gì cho má. Má xem con có thể về ở với má có được hông ? – Hông được đâu con à, con bây giờ là vợ người ta. Má đã gả con rồi thì nhà của con là ở bên chồng, làm sao mà cha chồng con để cho con ở lại đây. Với lại mình cũng đã nhận tiền cưới của người ta rồi, con ! – Má, vậy thì con kêu anh Khu về ở chung với má con mình. Ảnh hiền lắm! – Vậy thì càng hông được, ruộng vườn của ông Bảy thì ai trông nôm, hông được đâu con, thôi bỏ qua đi, lo ra sau rửa một mớ rau rồi luộc, ăn cơm xong đi rồi tối nay má con mình nói tiếp. Trang 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện lãng mạn, truyện fanfiction, truyện teen, truyện huyền ảo được chọn lọc và đăng tải một cách kĩ lưỡng. Mời bạn đọc và ủng hộ website bằng cách giới thiệu đến bạn bè, chúc bạn có những giây phút đọc truyện thư giãn thật bổ ích. Đọc và xem phim truyện bố chồng cưỡng ép nàng dâu FULL PHIMTruyện 18+ bố chồng cưỡng ép nàng dâu sau nhà Thời gian cứ thế trôi qua cũng được ba tháng. Mận vẫn rụt rè nhút nhát mỗi khi nằm gần Khu. Lúc nào nàng cũng đợi cho Khu ngủ rồi thì nàng mới chun vô mùng. Tuy trong lòng nàng đã bắt đầu có tình cảm nhưng có cách nào để thố lộ, Khu thì bản tánh đơn thuần, cứ ngỡ vợ mình chẳng yêu mình nên cũng chẳng muốn gượng ép. Một lần trong lúc giờ cơm, thấy vợ chồng Khu có vẻ xa lạ, ông Bảy nồng nặt mùi rượu chợt vọt miệng hỏi han – Ủa sao kỳ dzậy cà, bây là dzợ chồng mà tao thấy hông giống. Đứa đầu này đứa đầu kia, chẳng đứa nào nói chiện với đứa nào. Thiệt là… ông chặt chặt cái lưỡi một thằng thì khù khờ còn một con thì nhút nhát ngây thơ lúc nào cũng cuối gầm mặt… í…coi như tao í là hung thần, vậy bây ? Tao cũng không biết tụi bây có động phòng chưa nữa. Cả hai, Mận và Khu cuối gầm mặt e thẹn. Ông Bảy nói tiếp – Tao nghĩ là không, cái thằng con thiệt là khù khờ chẳng biết làm chuyện vợ chồng chớ gì. Tao hông biết phải dạy mày thế nào. – Tía à, hông phải đâu tía, tại… – Tại sao ? – Ông Bảy lớn tiếng. – Dạ, tại Mận hông có muốn – Khu trả lời. Ông Bảy xoay người qua Mận lè nhè nói – Vậy là sao, chê con tui hông xứng với cô chứ gì. Bỗng nhiên ông Bảy nổi nóng, mắt ông long lên – Cô đừng có tưởng cô là cành vàng lá ngọc nghe, chỉ là cái hạng bán rau mà phách lối hả… hả… Cô được phước lắm mới bước vô cái nhà này, có cơm có gạo cho cô ăn hàng ngày chớ hông thì ăn rau suốt đời. Hả ? Mận luống cuống chân tay run run, nghe tiếng quát của ông Bảy thì đánh rơi cả bát cơm trên tay xuống đất. Ông Bảy tức giận mặt đỏ rần quát to – Vậy là sao, mày định gõ chén lên đầu tao đó à. Mày định làm phản hả mậy, đồ mất dạy, con chó đẻ. Ông vừa nói vừa vung tay tán cho nàng mấy cái vào mặt. Mận té bật ra phía sau làm đổ cả bàn cơm xuống đất. Ông Bảy càng tức giận hơn bay tới thượng cẳng tay hạ cẳng chân vừa đánh tới tấp lên người của Mận vừa nói – Mày định phá hết của cải trong nhà của tao hả… Mận nằm rạp người ra đất, áo giật bun cả nút lồi cả ngực trắng nỏn nà ra ngoài bất giác làm ông Bảy nhìn thấy. Ông không đánh tiếp nữa lầm bầm mấy câu rồi quay lưng bước về phòng. Từ đầu tới cuối, Khu đứng xớ rớ ngay đó mà chẳng làm gì được hết, chàng cũng chẳng dám mở một lời để can ngăn. Mặc tình cho cha mình đánh vợ mình thê thảm như thế. Thấy Mận lồm cồm bò dậy, Khu chạy lạy định đỡ nhưng bị Mận gạt tay và đưa ánh mắt giận dữ nhìn Khu. Khu rút tay về, Mận bò dậy lượm chén đũa rồi đứng đỡ bàn ghế đứng lại. Dưới ánh đèn dầu mờ mờ, hai hàng lệ trong mắt nàng ứa ra, mặt mày bầm tím. Khu cảm thấy đau lòng nên gom góp chén dĩa và rữa tiếp cho nàng. Khu còn tình nguyện xách nước vào nhà tắm cho ông Bảy giùm cho Mận. – Cám ơn – Mận chợt lên tiếng. Từ lúc về nhà chồng đến nay nàng chưa bao giờ mở miệng nói một tiếng với Khu. Bỗng nhiên nàng mở miệng làm cho Khu thấy hạnh phúc vô cùng. Hai tiếng “cám ơn” đó đối với chàng còn mạnh hơn tiếng “em yêu anh” nữa. Kể từ ngày hôm đó Khu hay trở về ăn trưa cùng với Mận, tuy họ vẫn không nói lời nào nhưng trong ánh mắt của họ tràn trề tình yêu thương. Đêm đêm họ vẫn ngũ chung, nhưng khoảng cách thì lúc nào cũng có. Mận vẫn còn khép nép. Đã sáu tháng rồi chớ ít gì. Tiếng kót két của cánh cửa phá tan âm thanh tỉnh mịt trong đêm tối. Trong bóng đêm lờ mờ phát ra từ vầng trăng, một cái bóng len lén bước tới trước giường đưa cái đầu thù lù nhìn xuyên qua mùng. Người đàn bà nằm trong mùng say sưa trong giấc điệp, khuôn mặt xinh như hoa, mái tóc bồng bềnh xõa lơ hai bên má. Hơi thở đều hòa, làm cặp ngực lên xuống đều đặn. Một cút áo đã sứt đi từ đời nào kín kín mở mở một bầu vú trắng nõn nà căn tròn. Cái đầu thù lù đó đẩy tới sát bên để trông cho rỏ bộ ngực đang thoi thớp theo nhịp thở. Bỗng người đàn bà trở mình xoay lưng vô vách, đưa cái eo thon thon trắng ngần và cái mông tròn trịa tràn đầy sức sống về phía cái bóng đen đó. Cái bóng đen đó đứng thêm một hồi rồi len lén bước đi. Tiếng kót két lại vang lên trong bầu không khí tỉnh mịt. Cái bóng đen đó chính là ông Bảy người đàn bà đó chính là Mận. Không biết từ lúc nào thì ông Bảy bắt đầu để ý tới Mận. Ông thường hay nhìn chăm chăm và bộ ngực của nàng nhưng nàng nào có hay biết. Ông không còn ăn nói thô lỗ như trước nữa mà có phần dịu dàng. Đêm nào cũng vậy vừa lúc vợ chồng Khu và Mận vừa bước vào cửa phòng thì ông cũng đứng phía sau cánh cửa phòng để nghe ngóng. Rồi đêm khuya ông hay lẻn vào phòng để ngắm nhìn cơ thể của Mận. Đã hai tuần qua đêm nào cũng thế, ông cũng đều nghe ngóng rình mò hai vợ chồng. Cuối cùng ông đi đến một kết luận là Mận và Khu vẫn còn là trong trắng. Ông bỗng quyết định làm một điều gì đó mà thấy hai mắt ổng sáng lên rồi nheo lại một cách nham hiểm. Ngày hôm đó như thường lệ, sáng sớm Khu ra đồng cày cuốc, Mận lại tất bật với công việc cực nhọc hàng ngày. Đến trưa, Khu trở về cơm nước với vợ như thường lệ rồi lại vác cuốc đi. Ông Bảy thình lình trở về nhà, khác với mọi hôm lần này ông tỉnh táo không có một chút men rượu trong người. Ông bước vào nhà mình một cách rón rén như ăn trộm. Mận đang khom lưng quét tro trấu ở nhà bếp không để ý tới có người vừa bước vô nhà. Ông Bảy bước nhẹ nhàng tới cách nàng khoảng năm bước chân thì đứng lại ngắm ngía. Cặp mắt của ông như dán trên cặp mông tròn trịa đội căng trong cái quần xa-teng đen không có lằn gân của quần lót vì xưa nay Mận nhà nghèo đâu co tiền mua. Hai cánh tay trắng nõn nà. Ông Bảy thấy vài sợi lông măng nhen nhúm ngay nách. Trời bên ngoài nắng chang chang oi bức, nhưng có lẻ không bằng cái nóng và oi bức trong lòng ông Bảy ngay bây giờ. Ông bước tới thêm ba bước nữa định ôm chầm lấy Mận. Dường như có giác thứ sáu nên nàng quay phắt lại – Ủa, Tía ! Tía mới về. – Hừm, Tía mới về – ông Bảy bình tỉnh trở lại. – Tía sau hôm nay về sớm. – À, Tía bị bệnh trong người thấy uể oải nên định về phòng nghĩ cho khỏe. – Vậy Tía về phòng nghĩ đi ! Ông Bảy bước đi vài bước về phía phòng mình, rồi chợt dừng bước đứng ngẫm nghĩ. – Chuyện gì vậy tía – Mận hỏi. – Con vào phòng đấm bóp cho tía, mau nhe !- Ông Bảy nói như ra lệnh. Nói xong ông Bảy bước đi vào phòng, Mận như hiểu ý, lui cui ra sau nhà tắm. Mỗi lần nàng đấm bóp cho ông là ông bắt nàng phải tắm rữa sạch sẽ thì mới xối những ca nước mát lên thân thể. Tro trấu theo những đường rãnh của thân thể trôi xuống. Nàng vén tóc lên vắt tóc cho thật khô, vói lấy cái khăn máng trên sào quần lao vội thân thể, rồi lật đật đi lên nhà trên tới phòng ông Bảy. – Tía ơi ! – Nàng kêu nho nhỏ. Trang 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13

bo chong nang dau truyen